Bài mới

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

Tiến lên nào, Sarah, tiến lên !

Có hàng ngàn gia đình cùng có mặt ở đây. Đó là sự kiện Chạy vì hy vọng, tổ chức tại Washington.

Ảnh internet

Tôi đến đây vì Sarah, người bạn thân nhất của tôi, tham gia thi ở đường đua 5.000 đôla ( cuộc đua với mục tiêu quyên góp 5.000 đôla).


Sarah nói rằng cậu ấy muốn chạy vì chú Terry - người đã mất vì bệnh ung thư, và vì bà cậu ấy, cũng mới mất gần đây.

Sarah là bạn thân nhất của tôi, và là điểm sáng trong cuộc sống của tôi.

Sarah chưa từng tham gia thi chạy bao giờ. Cậu ấy đã tham gia rất nhiều hoạt động quyên góp quỹ, hoặc đi bộ vì mục đích từ thiện, như rất nhiều người trong số chúng ta. Nhưng còn chạy thi ? Đó là một thử thách cả về thể chất lẫn tinh thần đối với cậu ấy.

Sarah nói rằng đó là một trong những việc mà bạn phải làm, không được thất bại, nhưng lại nghi ngờ khả năng của mình ngay sau khi ghi danh.

Trước cuộc thi chạy, tôi nói với Sarah rằng tôi tự hào về cậu ấy. Sau cuộc thi chạy, tôi nhận được tin nhắn của Sarah : "Tớ thành công rồi ! Tớ chạy hết cả đường đua ! Tớ cũng tự hào về chính mình quá đi !".

Về sau, tôi được biết rằng cuộc đua đó quyên góp được 5.361 đôla.

Hôm sau tôi mới có cơ hội nói chuyện với Sarah. Nghe giọng cậu ấy vẫn đầy phấn khích.

Cậu ấy miêu tả cuộc đua. Tôi biết kiểu chạy đua đó. Tôi từng tham gia rồi, nhưng tôi không biết kiểu "chạy hết đường đua". Vì vào cái lần tôi tham gia, tôi đã không "chạy hết đường đua". Gần một nửa chặng cuối, tôi đi bộ rất chậm vì mệt quá.

"Có những lúc tớ tưởng như không thể chạy nổi nữa" - Sarah nói - "Tớ cảm thấy như hai chân mình sắp đầu hàng và rụng ra. Chạy được nửa chặng, người ta đưa nước cho tất cả các vận động viên, và tớ mệt đến nỗi khồng cầm lấy chai nước mà uống được một ngụm nào".

Nhưng những lời sau đó của Sarah mới khiến tôi chú ý :

- Thế rồi tai tớ ù đi, và có những lúc, tớ có cảm giác như xung quanh mình là sự tĩnh lặng hoàn toàn. Tất cả những gì tớ có thể nghe được là tiếng chân mình nặng nề chạy trên đường. Đều đều và ù ù như tiếng mưa rơi. Tớ biết đấy là lúc cơ thể không chịu nổi nữa. Nhưng tớ muốn hoàn thành đường đua. Nên với tất cả những âm thanh tớ nghe thấy, tớ tưởng tượng đó là chú Terry và bà tớ đang động viên tớ chạy nốt. Tớ hình dung ra chú Terry và bà đang vỗ tay, và cùng hô lên : "Tiến lên nào, Sarah, tiến lên !". Thế là tớ cứ cố làm theo tiếng động viên đó. Và tớ đến vạch đích.

Tôi đã nói với bạn rằng Sarah là một điểm sáng. Đúng thật là vậy. Cậu ấy luôn thông minh và lạc quan, như trong cuộc chạy đua đó.

Và nếu có khi nào đó bạn nghĩ là mình không thể, khi bạn muốn bỏ cuộc, khi bạn muốn ngừng cố gắng, khi bạn cảm thấy rằng dừng lại sẽ dễ chịu hơn nhiều là tiến đến đích và hoàn thành, khi bạn thấy xung quanh như trống rỗng...

Hãy làm như Sarah : Hãy tưởng tượng mình đang được động viên và cổ vũ :
"Tiến lên nào, [tên của bạn], tiến lên !".

Và bạn sẽ đến đích.

Thục Hân (dịch)



Từ khóa: ,

0 Bình luận “Tiến lên nào, Sarah, tiến lên !”

Đăng nhận xét

Đăng ký nhận tin qua Email

Website hiển thị tốt nhất ở độ phân giải tối thiểu 1280x800px.