Trang Chủ » Các bài viết mục Nhịp Sống
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhịp Sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhịp Sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014
Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014
- 0 Bình luận
Má tôi ít chữ. Nghe nói hồi nhỏ má chỉ được học đến khoảng lớp ba hay lớp bốn bây giờ.
Má nói, hồi đó nhà nghèo, má là chị hai nên phải cáng đáng mọi việc, lớn một chút thì lấy chồng, biết được “a bờ cờ” là tốt lắm rồi.
Má ít chữ nhưng tính nhẩm rất giỏi. Có thời gian nhà tôi mua bán trứng vịt, má sắm sẵn một cái máy tính, lúc nào cũng mang theo, nhưng khi tính toán thường chẳng dùng đến máy, chỉ lẩm nhẩm chút là xong, có chênh lệch cũng chỉ một hai ngàn, không đáng kể. Nhiều lần tôi theo má đi chợ, thấy má mua bán gì cũng “tính rợ” rất nhanh.
Má tính nhanh nhưng chữ viết thì... hơi tệ. Ngoằn ngoèo, nét chữ không thẳng thớm mà run run như “cua bò sáng trăng” (hồi xưa cô giáo tôi hay chê mấy bạn viết chữ xấu như vậy). Đã vậy, má còn viết sai lỗi chính tả loạn lên. Có lẽ đó là hậu quả của những ngày thơ ấu không được đi học, đội thúng rau theo bà ngoại đi bán khắp chợ Lớn, Quy Nhơn.
Năm 2001, lúc tôi mới “chập chững” vào Sài Gòn học đại học, mỗi lần má gửi bánh tráng vô cho tôi đều kèm theo một mảnh giấy nhỏ. Chữ má ngoằn ngoèo trên mảnh giấy học trò “Nga con rán học nhang con, ở ngoài này có má lo, nhớ giữ gìn sức khỏe”. Có lần má viết bằng cây chân nhang chấm vào lọ mực “nga con, má gửi 2 ràn bánh tráng mì con thích, rán ăn nhan con, có chai dầu má gửi đau bụng thì lấy tha, có hũ lớ lúc nào con đói lấy ăn uống nước…”. Tất cả những mảnh giấy đó tôi đều giữ gìn như những vật quý giá. Bốn năm đại học của tôi, lần nào má tôi gửi đồ cũng đều gửi kèm những mảnh giấy nhỏ ghi chi chít chữ như vậy. Không hàng ngũ, không ngay ngắn, không đẹp nhưng tôi quý những mảnh giấy đó như “bảo bối”. Những lúc buồn chán và nhớ nhà tôi thường lấy những mảnh giấy đó của má ra đọc, như để được tiếp thêm sức mạnh. Thư của má chỉ có như vậy nhưng lần nào đọc tôi cũng khóc.
Tôi ra trường, lấy chồng, có thai đứa con đầu. Má nghe tôi ói và xanh xao quá nên gửi theo xe đò vào mấy thang thuốc Bắc. Cũng giống như những năm tôi học đại học, má không quên gửi kèm mảnh giấy nhỏ với những con chữ ngoằn ngoèo ““thuốc này 2 than con sắc uống mỗi lần vậy 5 ngằn còn 1 ngằn”. Cầm mảnh giấy với mấy chữ của má trên tay, nước mắt tôi chảy dài. Thương má một đời lam lũ, khó nhọc để cho tôi có được ngày hôm nay.

Lúc gần sinh con, tôi lại về nhà với má. Trong buồng của má, bốn bức tường loang lổ đầy những chữ của má, viết bằng bút lông. Chỗ này là “mùng 6 bôn ga”, “Nga gửi thuốc bổ cho má 19 âm lịch”, “chít ngừa ơ rô ngày 28” (cháu tôi ở nhà tên là Euro); chỗ khác má lại viết đầy những số điện thoại của tất cả anh chị em tôi “bé út 09057095..”, “cu quan 0914063…”; có chỗ má lại viết “xạ lúa giống ngày 25 âm”, “trả tiền máy nước 4 ngọc ngày mùng 3…”.
Người ta thường bảo “nét chữ tính người”, nhìn nét chữ có thể đoán được phần nào tính tình người đó, phóng khoáng, keo kiệt, kỹ tính hay xuề xòa… Đố ai nhìn nét chữ của má tôi mà đoán được tính má tôi thế nào. Chữ má không yếu, không mạnh, không cao, không thấp nhưng má là người sống rộng rãi với bà con lối xóm, không hề kỹ tính so đo, má rất mạnh mẽ ở nhiều hoàn cảnh và má cũng yếu đuối với nhiều tình huống.
Giờ đây, nhiều người từng khen chữ tôi đẹp, mạnh mẽ, phóng khoáng, nhìn giống nét chữ con trai... Bao giờ nghe những lời khen ấy tôi cũng nhớ đến nét chữ ngoằn ngoèo cùng những mảnh giấy má đã gửi cho tôi suốt bốn năm đại học. Tôi có được những chữ viết bây giờ là sự đánh đổi rất nhiều những mảnh giấy và con chữ ngoằn ngoèo của má.
Má tính nhanh nhưng chữ viết thì... hơi tệ. Ngoằn ngoèo, nét chữ không thẳng thớm mà run run như “cua bò sáng trăng” (hồi xưa cô giáo tôi hay chê mấy bạn viết chữ xấu như vậy). Đã vậy, má còn viết sai lỗi chính tả loạn lên. Có lẽ đó là hậu quả của những ngày thơ ấu không được đi học, đội thúng rau theo bà ngoại đi bán khắp chợ Lớn, Quy Nhơn.
Năm 2001, lúc tôi mới “chập chững” vào Sài Gòn học đại học, mỗi lần má gửi bánh tráng vô cho tôi đều kèm theo một mảnh giấy nhỏ. Chữ má ngoằn ngoèo trên mảnh giấy học trò “Nga con rán học nhang con, ở ngoài này có má lo, nhớ giữ gìn sức khỏe”. Có lần má viết bằng cây chân nhang chấm vào lọ mực “nga con, má gửi 2 ràn bánh tráng mì con thích, rán ăn nhan con, có chai dầu má gửi đau bụng thì lấy tha, có hũ lớ lúc nào con đói lấy ăn uống nước…”. Tất cả những mảnh giấy đó tôi đều giữ gìn như những vật quý giá. Bốn năm đại học của tôi, lần nào má tôi gửi đồ cũng đều gửi kèm những mảnh giấy nhỏ ghi chi chít chữ như vậy. Không hàng ngũ, không ngay ngắn, không đẹp nhưng tôi quý những mảnh giấy đó như “bảo bối”. Những lúc buồn chán và nhớ nhà tôi thường lấy những mảnh giấy đó của má ra đọc, như để được tiếp thêm sức mạnh. Thư của má chỉ có như vậy nhưng lần nào đọc tôi cũng khóc.
Tôi ra trường, lấy chồng, có thai đứa con đầu. Má nghe tôi ói và xanh xao quá nên gửi theo xe đò vào mấy thang thuốc Bắc. Cũng giống như những năm tôi học đại học, má không quên gửi kèm mảnh giấy nhỏ với những con chữ ngoằn ngoèo ““thuốc này 2 than con sắc uống mỗi lần vậy 5 ngằn còn 1 ngằn”. Cầm mảnh giấy với mấy chữ của má trên tay, nước mắt tôi chảy dài. Thương má một đời lam lũ, khó nhọc để cho tôi có được ngày hôm nay.
Lúc gần sinh con, tôi lại về nhà với má. Trong buồng của má, bốn bức tường loang lổ đầy những chữ của má, viết bằng bút lông. Chỗ này là “mùng 6 bôn ga”, “Nga gửi thuốc bổ cho má 19 âm lịch”, “chít ngừa ơ rô ngày 28” (cháu tôi ở nhà tên là Euro); chỗ khác má lại viết đầy những số điện thoại của tất cả anh chị em tôi “bé út 09057095..”, “cu quan 0914063…”; có chỗ má lại viết “xạ lúa giống ngày 25 âm”, “trả tiền máy nước 4 ngọc ngày mùng 3…”.
Người ta thường bảo “nét chữ tính người”, nhìn nét chữ có thể đoán được phần nào tính tình người đó, phóng khoáng, keo kiệt, kỹ tính hay xuề xòa… Đố ai nhìn nét chữ của má tôi mà đoán được tính má tôi thế nào. Chữ má không yếu, không mạnh, không cao, không thấp nhưng má là người sống rộng rãi với bà con lối xóm, không hề kỹ tính so đo, má rất mạnh mẽ ở nhiều hoàn cảnh và má cũng yếu đuối với nhiều tình huống.
Giờ đây, nhiều người từng khen chữ tôi đẹp, mạnh mẽ, phóng khoáng, nhìn giống nét chữ con trai... Bao giờ nghe những lời khen ấy tôi cũng nhớ đến nét chữ ngoằn ngoèo cùng những mảnh giấy má đã gửi cho tôi suốt bốn năm đại học. Tôi có được những chữ viết bây giờ là sự đánh đổi rất nhiều những mảnh giấy và con chữ ngoằn ngoèo của má.
HUYỀN NGA (http://phunuonline.com.vn/gia-dinh/loi-yeu-thuong/chu-viet-cua-ma/a115859.html)
Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014
Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014
- 0 Bình luận
Những chú chó đáng yêu luôn vui mừng khi nhìn thấy chúng ta và yêu quý chúng ta vô điều kiện.
Bạn có thể nói bất cứ điều gì với chúng và chúng sẽ không bao giờ đánh giá bạn. Chúng còn thích chơi đùa và lắng nghe. Đó là những lý do tại sao chó lại là bạn chơi tuyệt vời của trẻ con.Để làm bệnh nhân
| Mô tả |
Nguyễn Thảo (VnExpress)
Theo Sunny Skyz
Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014
Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014
- 0 Bình luận
Nhân ngày Quốc tế Hạnh phúc (20/3), cư dân mạng trên toàn thế giới đã chia sẻ những niềm hạnh phúc nhỏ bé nhưng thật ý nghĩa xung quanh mình.
Tháng 6/2012, Liên Hiệp Quốc đã tuyên bố chọn ngày 20/3 là Ngày Quốc tế Hạnh phúc. 193 nước thành viên (trong đó có Việt Nam) đã cùng cam kết sẽ ủng hộ ngày này bằng các nỗ lực nâng cao chất lượng cuộc sống, xây dựng xã hội công bằng, phát triển bền vững, nhằm đem lại hạnh phúc cho người dân.
Được biết, ngày Hạnh phúc được lấy từ ý tưởng của Bhutan - Vương quốc bé nhỏ nằm sâu trong lục địa miền đông Himalayas, vốn được đánh giá là nước có chỉ số hạnh phúc cao dựa trên các yếu tố như: sức khỏe, tinh thần, giáo dục, môi trường, chất lượng quản lý và mức sống của người dân.
Nhân ngày Quốc tế hạnh phúc này, rất nhiều cư dân mạng thế giới đã cùng chia sẻ những niềm vui nho nhỏ mà thật ý nghĩa xung quanh mình. Niềm vui đó có lẽ sẽ được nhân lên gấp bội khi được chia sẻ cho biết bao người.
Niềm hạnh phúc đến từ những điều thật giản dị.

Một bức thư thể hiện tình yêu của con khiến cha mẹ hạnh phúc tột cùng.

Những màu sắc rực rỡ nơi góc quán quen.

Một buổi chiều đi dạo bên hồ khiến tâm hồn yên bình kỳ lạ.

Tia nắng ấm sau những ngày tối tăm.

Những cuộc gặp bạn bè sau nhiều ngày xa cách.

Được thưởng thức món ăn ưa thích cũng đủ khiến bạn vui vẻ cả ngày.

Những bông hoa khoe sắc dưới ánh nắng khiến tâm trạng ai đó cũng vui hơn.

Những kỷ niệm yêu thương bên gia đình luôn khiến mọi người ấm áp.

Được ngắm gương mặt đáng yêu là niềm hạnh phúc của biết bao người thân.

Ngắm mặt trời lặn vịnh Whitstable.

Dành cả ngày để đọc sách và thỏa mãn niềm đam mê của bản thân.

Một câu nhắn nhủ về lòng tốt giúp ai đó hạnh phúc.

Được chơi đùa cùng các con.

Tình yêu suốt đời của mẹ cha.

Cô bé vui tươi khi được đi thăm công viên.Theo Kênh 14
Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014
Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014
- 0 Bình luận
Đến ngày tìm kiếm thứ tư mà chưa có dấu vết nào khả quan nhưng qua những bức ảnh, cư dân mạng vẫn nuôi một hy vọng mong manh rằng điều thần kỳ sẽ trợ giúp 239 hành khách trên chuyến bay MH370 mất tích.
Thời gian càng trôi qua, khả năng sống sót của 239 hành khách đi trên chuyến bay MH370 của hãng hàng không Malaysia Airlines cùng phi hành đoàn càng ít đi. Tuy nhiên cho đến ngày tìm kiếm thứ tư, chúng ta cũng chưa tìm thấy dấu vết rõ ràng để kết luận rằng chiếc Boeing 777 ấy đã tử nạn.Vì thế lúc này, các thành viên trong cộng đồng Facebook vẫn giữ một niềm tin mong manh rằng sẽ có điều kỳ diệu xảy đến với chuyến bay MH370, rằng sẽ có một “bàn tay” thần thánh nào đó cứu giúp đoàn hành khách xấu số.
Dân mạng giữ hy vọng mong manh chuyến bay MH370 sẽ nhận được sự trợ giúp thần kỳ.
“PrayForMH370”, cầu nguyện cho MH370, là cụm hashtag phổ biến nhất trên Facebook những ngày qua.
Một “bàn tay” đấng tối cao sẽ nâng đỡ chiếc Boeing 777 trong lời một lời chúc an lành gửi tới 239 hành khách.
Dân mạng giữ lại niềm hy vọng dành cho MH370 vì “điều thế giới xám xịt này cần là điều kỳ diệu thời hiện đại”.
Hơn thế, những lời nguyện cầu cho chuyến bay MH370 còn được nâng lên tầm nghệ thuật, những tác phẩm làm lay động tất cả mọi người. Chẳng hạn, tác phẩm điêu khắc cát của một nghệ sỹ người Ấn Độ đã được truyền tay nhau rất nhiều trên mạng mấy ngày này.
Tác phẩm điêu khắc cát của một nghệ sỹ người Ấn Độ tiếp thêm sức mạnh cho cư dân mạng giữ niềm tin.
Một thành viên Facebook tự làm bữa sáng mang hình ảnh chuyến bay MH370 bình yên với bánh mỳ, pho mát kem, táo và cam.
Bàn tay nâng đỡ chuyến bay MH370 qua một bức ký họa với thông điệp “Không bao giờ đánh mất hy vọng”.
Hoặc, niềm tin mong manh dành cho chuyến bay MH370 được thắp lên từ sự ngây thơ hồn nhiên của những đứa trẻ, một nguồn động lực tuyệt vời.
Một bé gái thắp nến để xếp dòng chữ “Nguyện cầu cho MH370”.
Một bé gái khác ngóng chờ tin tốt lành ở Sân bay Quốc tế Kuala Lumpur, bên cạnh tấm biển “Giữ hy vọng”.
Cận cảnh tấm biển “Giữ hy vọng” tự viết vẽ, nơi gửi gắm bao nhiêu lời nguyện cầu.
Bức vẽ này cũng được chia sẻ rất nhiều, với sự ngóng trông chuyến MH370 trở về.
Một nét vẽ nguệch ngoạc hơn, nhưng thông điệp vẫn tốt đẹp như vậy: “Hãy trở về MH370”.
Nên nhớ người dân trên khắp thế giới cũng đang cầu nguyện từng giờ cho 239 hành khách chuyến MH370. Đó là những hình ảnh thực sự xúc động.
Người dân Malaysia xếp hàng dài và quỳ cầu nguyện cho chuyến bay MH370.
Khán giả giải bóng đá vô địch quốc gia Malaysia cũng gửi thông điệp cầu nguyện cho MH370.
MH370 được cả thế giới cầu chúc an lành.
Theo Anh Hào (Thế giới @)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)