Bài mới
Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013
Ổ ấu thơ
Ngày nhỏ, thú vui của mấy anh em tôi là làm nhà trên cây. Nó giống như một chiếc ổ vừa đủ lớn để cuộn người nằm ngủ một giấc trưa yên lành.
Nó cũng là nơi chúng tôi vui đùa, giận dỗi và giấu nhẹm những mơ ước tuổi thơ trong tiếng gió lao xao, tiếng chim sâu lích chích và trong cả cây kiếm sắc của chú bọ ngựa ngông cuồng từng mấy lần chém xước ngón tay.
Vào những trưa hè nắng chói chang, chúng tôi chạy ra bụi hóp già ở cuối vườn leo lên nhanh như sóc. Những cây hóp mọc chen chúc, cành con như những ngón tay tua tủa mọc ra vấn vít vào nhau. Anh trai tìm chỗ thật đẹp, cây hơi thưa mà phải nhiều cành nhỏ rồi sau đó sẽ bắt tay vào làm ổ. Ổ của chúng tôi được đan rất chắc chắn và khéo léo. Phải mất vài buổi trưa mới đan xong, sau khi kiểm tra độ an toàn thì mới dám rón rén nằm thử. Cảm giác thật hạnh phúc trước thành quả lao động của mình nên mấy anh em thường bày tiệc ăn mừng. Vài ba quả ổi đào, gói kẹo bột hay túi sim chín tím cũng đủ tưng bừng suốt một buổi trưa.
Ai bảo tuổi thơ không có phút trầm tư, khi len lén kể cho nhau nghe về những giấc mơ bé bỏng. Anh ước sau này được làm thầy giáo dạy văn. Thằng út thì bảo lớn lên sẽ làm nhà khoa học nghiên cứu cách phòng tránh lũ.
Tôi không nhớ mình đã thổ lộ những ước muốn gì, nên hôm rồi tôi hỏi lại thì anh tôi cười quả quyết “ngày xưa em ước làm giám đốc sản xuất truyện tranh chỉ vì mê truyện Dũng sĩ Héc-man mà không có tiền mua”.
Ký ức tuổi thơ như một báu vật của mấy anh em tôi. Nhiều lúc thèm được bé lại như xưa, đủ để cuộn tròn trong chiếc ô trên bụi hóp già ngắm mây bay lãng đãng qua từng kẽ lá. Mẹ bảo, chúng tôi lớn lên rồi xa nhà biền biệt, rất nhiều trưa hè mẹ nhìn ra bụi hóp già mà nhớ nhung khôn xiết.
Vũ Thị Huyền Trang
http://phunuonline.com.vn
Cập nhật ngày
Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013
Từ khóa:
Blog ,
Nhịp Sống
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 Bình luận “Ổ ấu thơ”
Đăng nhận xét